Đà Lạt hỡi, tình xưa còn đó
Đà Lạt sương mờ, chiều chập chùng,
Thấp thoáng bóng ai giữa lạnh lùng.
Áo trắng nhẹ bay như mây lướt,
Tim tôi xao xuyến, mắt rưng rưng.
Lối nhỏ hôm nào em ngang qua,
Nụ cười thoáng nhẹ tựa ngọc ngà.
Tôi ngẩn ngơ nhìn quên lối cũ,
Nghe lòng thổn thức những thiết tha.
Chiều tan học, bước chân vội vã,
Tìm bóng dáng em, khắp đường xa.
Thời gian lặng lẽ trôi ba tháng,
Mới thấy em cười tựa ngàn hoa.
Đồi thông xanh biếc lối quen đường,
Sáng chiều cùng bước, mắt vấn vương.
Hồ Xuân Hương lặng, sương giăng phủ,
Lời yêu thầm gửi đến người thương.
Nhưng đời nghiệt ngã, chiến tranh sang,
Chia cắt tình ta bởi lỡ làng.
Lời hẹn tái ngộ giờ xa mãi,
Chỉ còn thương nhớ chốn mơ màng.
Nha Trang biển vắng, bước chân đến,
Tìm em, tìm lại chút hương tình.
Hỏi cát hỏi gió, hỏi mây núi,
Biệt dạng em rồi, em ở nơi đâu?
(Ảnh minh họa)
Nửa thế kỷ qua, lòng không quên nhắc,
Ký ức xa ngày ấy mãi vẹn nguyên.
Cầu cho em nơi ấy bình yên sống,
Dẫu cách ngàn trùng, vẫn nhớ tên.
Đà Lạt hỡi, tình xưa còn đó,
Mối duyên đầu, một trời thơ mộng.
Dẫu biết mộng xưa khó trùng phùng,
Nhớ em, lòng mãi những mông lung.
LQN 2024

.jpg)
0 Nhận xét